Đây là câu trả lời cho những mắng nhiếc vì sao đoàn của tướng Man chủ quan với thiên tai, ngủ lại trạm kiểm lâm 67

Người ta mắng nhiếc rằng vì sao đoàn của tướng Man chủ quan với thiên tai, ngủ đâu không ngủ lại ngủ trạm kiểm lâm 67 để giờ ra vậy.

Thưa rằng, với thiên tai, không ai tài giỏi đoán định được lúc nào lở núi xảy ra. Hơn nữa với ông là tướng chiến trường, trưởng thành từ tham mưu tác chiến, ông dẫn đoàn đi từ chiều là lẽ đương nhiên.

Lãnh đạo QK4 và máy truyền tin.

Có lẽ ông cập nhật thông tin sạt lở nhà điều hành rào Trăng 3 là nghiêm trọng nên với tư cách là chỉ huy tiền phương thì ông phải hành quân là đương nhiên.

Cũng có lẽ ông muốn lập Sở chỉ huy cứu hộ cứu nạn trên tuyến đường độc đạo ở khu vực này để cơ động vào hiện trường 13km là điều kiện lý tưởng cho sau này tập kết các lực lượng khi đã tiền trạm xong xuôi.

Đấy là cách làm việc bài bản, kỹ lưỡng chứ không phải là khinh suất. Tướng Man là người tham mưu cứu hộ ở vùng lũ sông Gianh, Quảng Bình ở mức độ nhiều trận lịch sử chưa bao giờ sai.

Và chuyến đi này vì ông ở Sở chỉ huy tiền phương thì ông muốn lập một điểm chỉ huy mới thì ông phải đích thân lao vào tác chiến mới tổng quát được cần gì và như thế nào.

Sạt lở ở trạm kiểm lâm 67 là nó không thể tính toán, khi các đoàn cứu hộ dân sự không thể tiếp cận mà bộ đội lặng lẽ hành quân đi vào là một hành động chấp nhận nhiều rủi ro rồi.

Người ta ngồi một nơi rồi đánh giá cay nghiệt là không nên chút nào. Cần tương kính với người đã khuất. Nhiều ý kiến nói vì sao không khảo sát trực thăng cứu hộ. Hãy nhớ mấy ngày đó cả miền Trung mưa trắng trời, thời tiết không thuận lợi để bay. Máy bay chỉ có bay được 2 hôm nay.

Vậy thì một vị tướng phải đi là đương nhiên, tướng phụ trách kỹ thuật, tham mưu tác chiến như ông Man là luôn thực địa. Và không còn cách nào khác là phải đi bộ. Nếu không thực địa thì không làm gì được. Không nên nói cử trinh sát, quân cán. Thưa rằng trong đoàn có đủ thành phần. Tướng đi là để tổng quát các mũi giúp việc.

Trong sách Trọn một con đường, Tướng Đồng Sỹ Nguyên kể, bất cứ túi bom nào trên tuyến cần xử lý thì các phó tư lệnh 559 phải lên đường, tư lệnh cũng lên đường, vậy nên Đại tá Đặng Tính, phó tư lệnh 559 hy sinh là vậy. Là vì bom đạn không biết đâu mà lần, thiên tai cũng không biết đâu mà chọn.

NB Dương Phong

Bài viết liên quan