Quan tham xin lỗi nhân dân: Xin lỗi xong bước vào tù sám hối thì VÔ GIÁ TRỊ!

Trong phiên tòa chiều 21/5, khi được cho nói lời sau cùng, bị cáo-nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Văn Hiến đã nói lời xin lỗi nhân dân. Lời xin lỗi này rất quen thuộc trong các phiên tòa xử các quan chức cộm cán gần đây. Không biết đại đa số quần chúng nhân dân có chút mủi lòng nào trước câu nói sau chót của những bàn tay nhúng chàm này không?

Mới đây, có một lời nhận lỗi của Bí thư Thành ủy TP HCM Nguyễn Thiện Nhân khi cấp dưới để xẩy ra tình trạng xây dựng không phép tại huyện Bình Chánh. Quan trọng nhất, ông Nhân yêu cầu xử lý những tồn tại này. Thực tế cho thấy, những vụ việc vi phạm xây dựng không xa lạ gì trước mắt người dân và đương nhiên cán bộ chính quyền cơ sở đều nắm rõ. Tuy nhiên, vi phạm này cũng giống vi phạm giao thông, nếu bị xử lý, hầu hết cho rằng mình không gặp may. Hơn nữa, trong xã hội vẫn tồn tại những “biểu tượng” (lỗi) của sự vi phạm pháp luật, như công trình 8B Lê Trực (Ba Đình, Hà Nội). Một tòa nhà đồ sộ nằm ngay địa điểm trung tâm của Thủ đô gây tốn không biết bao nhiêu giấy mực văn bản chỉ đạo từ Chính phủ tới địa phương; báo chí ghi đủ lời phẫn nộ của nhân dân; nhưng gần 5 năm sừng sững như một lời thách thức (cả quan chức liêm chính và nhân dân). Chỉ khi, Thành ủy Hà Nội có bí thư mới, nhiều việc liên quan xử lý tòa nhà vi phạm này mới biến chuyển tích cực.

Quan sát các phiên tòa, sự tha hóa của quan chức là một quá trình. Thậm chí có những kẻ bước chân vào chốn quan trường bằng một sự tha hóa tinh vi mà tổ chức khó nhận diện. Có những kẻ ngồi trên ngôi cao ngạo nghễ chỉ tay giáo điều dạy bảo nhân dân; đến khi đứng trước vành móng ngựa mới “xin lỗi nhân dân”. Dường như có một phong trào xin lỗi. Không biết lời xin lỗi đó, hàm lượng chân thành bao nhiêu. Nhưng dù, chân thành bao nhiêu; tài sản thất thoát, lợi ích nhóm cũng đủ làm tiền thuế dân đóng ngân sách hao hụt.

Xin lỗi và xin rút kinh nghiệm nhiều khi như một sự diễu cợt hoặc biểu hiện của năng lực yếu kém. Như lần phát biểu bế mạc kỳ họp thứ 35 (tháng 7/2019), Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân nói: “Sợi dây dài nhất là sợi dây kinh nghiệm, rút hoài không hết. Ai cũng rút, năm nào cũng rút, kỳ họp nào cũng rút kinh nghiệm nhưng mà vẫn còn…”.

Sao không “xin lỗi nhân dân” khi còn đương chức? Không phải quan chức nào cũng nhận thức được điều này. Những phát biểu gần đây của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phần nào cảnh báo: Không để lọt vào Trung ương cán bộ giàu nhanh, nhiều nhà, nhiều đất. Thói thường những quan chức giàu bất minh lại nghĩ mình đứng trên nhân dân, thao túng quyền lực, ưu ái người nhà… Lời xin lỗi thường gắn với sự liêm sỷ; nói một câu nặng tựa núi. Trách nhiệm cũng nặng như núi. Nói xong, họ cần phải sửa lỗi và vận hành bộ máy có lợi cho dân. Do đó, dễ gì, những kẻ này dám đối diện. Còn xin lỗi xong, bước vào tù sám hối (như các quan chức vi phạm) là vô giá trị.

Đáng tiếc thay, có những lời xin lỗi nuộn màng, mà người được xin cũng hàm oan bằng hàng chục năm tù; tan nát cả gia đình; đón nhận đủ sự khinh rẻ của người đời; thậm chí bằng mạng sống. Do đó, những ai có trách nhiệm hãy tập nói lời xin lỗi một cách cẩn trọng. Tốt hơn hết, chốn quan trường phải là nơi của những bông lúa cúi đầu nặng hạt, chứ không phải chỗ loài cỏ dại vươn cao.

Theo FB Dinh Thang 

TIN MỚI