Trại tạm giam T16 ngày cuối năm đông như trẩy hội, hội tụ toàn “tai to mặt lớn”

Không biết các trại tù khác thì sao, chứ dạo gần đây, trại giam T16 cứ đông vui như ngày hội. Bao nhiêu là quan chức nhà nước xộ khám. Toàn tai to mặt lớn. Ngày nào cũng có xe tù chạy vào sân trại, cứ hai người khoá chung một còng, a-lê nào một hai ba nhảy xuống. Hôm trước bộ trưởng Son với bộ trưởng Tuấn nhảy không ăn ý, té dập mặt, cứ ông nọ đổ cho ông kia, chửi nhau chí chóe. Hôm trước trước nữa, lâu rồi, trung tướng công an Phan Hữu Tuấn mới đứng lên, chưa kịp đếm một hai ba, trung tướng thứ trưởng bộ công an Bùi Văn Thành đã nhảy, lôi theo Tuấn đầu cắm xuống trước. Thế là đánh nhau. Mỗi người chỉ có một tay, đứa tay mặt đứa tay trái, cứ thế thụi nhau túi bụi….


Ông đại tá chánh giám thị mừng lắm. Đứng giữa sân đưa mắt nhìn toàn những là Bộ Trưởng với Tổng Giám Đốc, với Tướng công an…ngoan ngoãn trong bộ quần áo sọc, trật tự đi vào các phòng giam, ông thấy họ không còn là thượng cấp hay lãnh đạo đầy quyền uy, thở ra mùi đạo đức nữa, mà họ chỉ là những con gà tù đẻ trứng vàng mà ông Trời đã ban phát cho ông.

Mà thật đúng như vậy. Đang ngồi làm cái việc văn phòng trên Bộ, đói meo, nhìn những thằng cùng cấp khác ăn mà sốt cả ruột. Bổng nhiên trời thương, trời xui khiến cho 2 thằng tử tù là Thọ Sứt và Nguyễn Văn Tình trốn trại, thế là nguyên giàn giám thị cũ bị kỷ luật, ông được Bộ đưa về thay thế.

Làm Giám Thị ở đây thật sướng như tiên. Các cơ sở vật chất của T16 rất khang trang. Khu tạm giam, khu lao động, khu dạy nghề ….đều là những khối nhà xây chắc chắn, tường quét vôi vàng, với những bãi cỏ bao quanh. Còn bọn tù, ngoài số tù hình sự mà trại giam nào cũng có, ở đây được đặc cách tiếp nhận những tù tham nhũng, tù kinh tế, toàn thứ gộc, toàn là những con bò sữa mập ú, tha hồ cho quản giáo bu lại mà vắt.

Nhưng cũng phải khéo, không khinh xuất được. Cái nghề coi tù nó thế. Như cách đây mấy tháng, hai cái chết liên tiếp của Hưng Kính, trùm bảo kê chợ Long Biên (tháng 8/ 2019) và của tay đại ma đầu Trần Bắc Hà ( tháng 7/2019) đã làm ông chánh giám thị điêu đứng. Bao nhiêu là đoàn thanh tra đổ về trại. Ông có giết họ đâu. Hưng Kính chết vì bịnh gan, còn Trần Bắc Hà nghi là bị đầu độc, nhưng kệ. Nếu không chi ra hàng tấn phong bì với lại bao nhiêu là hoá đơn của các nhà hàng sang trọng của Hà Nội thì chưa chắc giờ này ông đã được yên. Bao nhiêu thằng đại tá khác ngồi không trên Bộ, đang nhằm nhằm nhìn vào cái ghế thơm như múi mít của ông.

Chờ cho phạm nhân cuối cùng bước hẳn vào phòng giam, sân trại đã trở nên vắng hoe, ông chánh giám thị mới lững thững trở về văn phòng. Vừa đi ông vừa nghĩ về miếng đất mà ông sắp mua ở Sóc Sơn. Đây là đất rừng phòng hộ. Nhưng đã sao ? Ca sĩ Mỹ Linh còn cất biệt thự được, chẳng lẽ ông lại không xây được ? Cùng lắm thì ông sẽ học tập lời dạy của trùm giang hồ Năm Cam: Cái gì không mua được bằng tiền, thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền.

Theo FB Loc Duong

TIN MỚI