Vì sao không bắt đầu từ đề xuất tâm huyết của Đại biểu vì dân như ông Trương Trọng Nghĩa?

Đại biểu Quốc hội Trương Trọng Nghĩa đưa ra một đề xuất thú vị: Ông sẽ đứng ra vận động để làm Luật Biểu tình.

Sự thú vị mang màu sắc xã hội hóa đúng nghĩa. Cụ thể: “Tôi có thể vận động các hội viên trong Liên đoàn Luật sư góp công, góp sức để xây dựng dự thảo Luật Biểu tình đúng theo Hiến pháp. Thời gian dự kiến có thể trong khoảng từ 3 – 6 tháng“, ông Nghĩa nói.

Đại biểu Trương Trọng Nghĩa.

Tuy nhiên, ông Nghĩa nêu thực trạng hiện tại lại không đơn giản bởi “nếu tuân thủ theo đúng quy trình thì tôi sẽ phải nộp báo cáo đề cương, rồi tham gia đi điều tra khảo sát đánh giá tác động của việc trước khi/sau khi thông qua dự án luật này. Mà tiến hành điều tra khảo sát này là vượt quá tầm cá nhân 1 đại biểu“.

Thực trạng cũng cho thấy Quốc hội nợ nhân dân Luật Biểu tình (chưa có), Luật Trưng cầu dân ý (có rồi, chưa thực hiện).

Vậy một quốc gia luôn nói về do dân, vì dân sao không để nhân dân đang hành nghề luật (luật sư, luật gia) có thể tham gia soạn thảo luật. Nó đúng với tinh thần xã hội hóa thực sự và câu “khó vạn lần dân liệu cũng xong”.

Nhìn rộng hơn, người dân trong lĩnh vực am hiểu của mình cũng có quyền tham gia chính trị để bàn và soạn thảo những luật khác trên tinh thần đó.

Chứ không phải chỉ những Đại biểu Quốc hội khoác áo ngành, ăn lương từ thuế dân mà nợ dân những bộ luật cần thiết bấy lâu nay. Hay tệ hơn, biến tranh luận nghị trường thành diễn đàn bảo vệ ngành mình trước sự phê bình của câc Đại biểu Quốc hội khác.

Câu hỏi là chừng nào điều đó diễn ra? Và sao không phải bắt đầu từ đề xuất tâm huyết của một Đại biểu vì dân như ông Trương Trọng Nghĩa?

(FB Mai Quốc Ấn)

Tags: , .

TIN MỚI