Xin mỗi chúng ta cùng chia sẻ nỗi lo: Tổ quốc đang bị thách thức nghiêm trọng!

Từ ngày 03-07-2019 đến nay (30-08-2019) tầu khảo sát địa chất Hải Dương 8 của Trung Quốc với sự hộ tống của các tầu chiến cỡ lớn của lực lượng cảnh sát biển và lực lượng hải quân Trung Quốc ngang nhiên vào hoạt động phi pháp vùng đặc quyền kinh tế trên thềm lục địa tại vùng Bãi Tư Chính thuộc chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam (200 hải lý tính từ bờ biển, ước khoảng 370 km). Có lúc Trung Quốc đã huy động cả máy bay ném bom và máy bay chiến đấu để hỗ trợ cho hoạt động của tầu khảo sát địa chất Hải Dương 8 và những tầu chiến khác của họ[1], và đồng thời uy hiếp những hoạt động ngăn cản tại chỗ của lực lượng hải cảnh và lực lượng hải quân Việt Nam.

Bất chấp sự phản đối quyết liệt của phía Việt Nam bằng con đường ngoại giao cũng như bằng những hoạt động ngăn cản, xua đuổi tại chỗ của các tầu chiến thuộc lực lượng hải cảnh và lực lược hải quân Việt Nam, cho đến nay Trung Quốc vẫn chưa chấm dứt những hoạt động phi pháp này của mình. Thậm chí đã có lúc tầu Hải Dương 8 còn tiến sâu vào bên trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, cụ thể là chỉ cách đảo Phú Quý 102 km và cách Phan Thiết 182 km[2].

Toàn bộ những hành động phi pháp nêu trên của phía Trung Quốc mang tính mở đầu một giai đoạn xâm lược mới của Trung Quốc đối với Việt Nam trên Biển Đông, nhằm tiếp tục xúc tiến chiến lược hoàn tất độc chiếm Biển Đông.

Nhưng nghiêm trọng hơn nữa, bước đi nêu trên còn được Trung Quốc tính toán như một mũi phản công chiến lược, trên cơ sở tận dụng thế mạnh áp đảo tại chỗ, một mặt nhằm giáng trả những đòn của Mỹ trong chiến tranh thương mại Mỹ – Trung đang diễn ra (được coi như thời kỳ mở màn của đối đầu mang tính đối kháng thế kỷ giữa Trung Quốc và Mỹ), mặt khác phục vụ mục tiêu chiến lược đẩy Mỹ ra khỏi khu vực Châu Á – Ấn Độ Dương (tham khảo thêm tuyên bố của bộ trưởng quốc phòng Mỹ Mark Esper 21-08-2019). Thực tế này có nghĩa Trung Quốc đặt Việt Nam vào điểm nóng trên trận tuyến đối đầu Mỹ – Trung, quyết lấy việc xâm lược trên Biển Đông và khuất phục Việt Nam để phát huy thế mạnh tại chỗ của Trung Quốc nhằm đẩy ảnh hưởng của Mỹ ra khỏi khu vực. Bước đi này của Trung Quốc trực tiếp thách thức Việt Nam

Trong những bài viết về cục diện thế giới đã sang trang, và gần đây nhất là trong Kiến nghị về Đại hội XIII (05-2019)[3], tôi đã trình bầy: “… Vì so sánh lực lượng Trung – Mỹ, vì nhiều lý do địa chính trị và địa kinh tế khác nhau, và vì những lý do đối nội và đối ngoại hiện nay của chính bản thân VN, giới quân sự TQ lộ rõ ý đồ và đang hành động theo hướng lựa chọn Việt Nam – chứ không phải Đài Loan – là đối tượng và là trận địa số 1.., – trước hết là để củng cố bàn đạp chiến lược TQ đã xác lập được trên Biển Đông, và đồng thời vận dụng sức mạnh toàn diện tại chỗ của TQ để thử sức và lấn tiếp đối với Mỹ nói riêng tại khu vực này, qua đó tìm cách giành lợi thế cho toàn bộ chiến lược toàn cầu của TQ nói chung… …”

Rất nguy hiểm cho đất nước ta là tình hình trên Biển Đông hiện nay với những sự kiện đang diễn ra tại vùng bãi Tư Chính hiện đi theo xu thế này. Trong nước đã có nhiều tiếng nói cảnh báo khẩn thiết. Nguyễn Quang Dy nêu lên rất rõ: “…Bãi Tư Chính không chỉ hệ trọng về vị trí chiến lược, mà còn có ý nghĩa sống còn về chính trị, vì để mất Tư Chính là mất hết. Nếu Hà Nội càng nhân nhượng thì Bắc Kinh càng lấn tới, vì họ (TQ) quyết lấn chiếm để từng bước thay đổi thực địa, biến Biển Đông thành cái ao của họ…”[5]

Như vậy, việc những hành động xâm lược (hiện đã kéo dài sang tháng thứ 3) của Trung Quốc chống Việt Nam tại vùng Bãi Tư Chính – tạm đặt tên là “bước đi bãi Tư Chính” – trở thành một mũi phản công của Trung Quốc trong tổng thể đối đầu Mỹ – Trung hiện nay. Thực tế này cho thấy: Chừng nào đối kháng Mỹ – Trung còn tiếp diễn, sẽ còn xẩy ra tiếp những “bước đi bãi Tư Chính” khác, dưới mọi hình thức khác, mà Việt Nam sẽ phải chịu trận, hoặc là ở nơi nào khác trên Biển Đông, hoặc là trên đất liền, hoặc là phải chịu trận dưới những đòn hiểm khác theo nghĩa “mục tiêu biện minh cho biện pháp” mà Trung Quốc luôn luôn sẵn sàng ra tay.., cho đến khi đối kháng Mỹ – Trung dừng lại trong một khung khổ nào đó (ví dụ: có thể là khung khổ của một sự thỏa hiệp Mỹ – Trung tạm thời hay lâu dài hơn, có thể là khung khổ của một trạng thái hưu chiến, có thể là khung khổ của trạng thái một bên bị đánh bại, v… v…). Thực tế này có nghĩa Việt Nam trở thành “một nạn nhân kép”: (a) là đối tượng xâm lược trực tiếp của Trung Quốc trong chiến lược thâu tóm Biển Đông, (b) đồng thời là nạn nhân trực tiếp với tính cánh là nước bên thứ ba trong đối kháng thế kỷ Mỹ – Trung hiện nay.

Nhìn lại, ba thập kỷ vừa qua kể từ Hội nghị Thành Đô, phía Việt Nam đã thực hiện mọi điều hòa hiếu có thể.., cốt sao chỉ muốn giữ được đại cục!

Nhưng toàn bộ mọi nỗ lựccủa phía Việt Nam đến hôm nay chỉ đạt được kết quả duy nhất: Càng nhân nhượng, Trung Quốc càng lấn tới, bờ cõi và chủ quyền quốc gia của chúng ta bị xâm phạm ngày càng nghiêm trọng hơn, quyền lực mềm Trung Quốc can thiệp ngày càng sâu, sơn hà xã tắc và kỷ cương quốc gia bị làm cho xấu hổ ê chề và tha hóa tệ hại trên nhiều phương diện, sự phát triển và tiền đồ của đất nước ngày càng bị kìm hãm! Không một dân tộc nào có lòng tự trọng trên thế giới này có thể chấp nhận lùi bước thêm được nữa! Thực tế đất nước ta hiện nay đã bị dồn vào chân tường, và sẽ không còn đường lùi nếu như con đường ra biển bị thâu tóm nốt!

Hôm nay đất nước chúng ta không phải chỉ đối mặt với những hành động xâm lược của Trung Quốc trên bãi Tư Chính, những “bước đi bãi Tư Chính”, mà còn phải đối mặt với thân phận “nạn nhân kép”! Đây chính là thách thức rất nghiêm trọng đối với tổ quốc của chúng ta!

Mỗi người dân Việt chúng ta, cả nước,chúng ta không ngoại trừ một ai, tất cả đang đứng trước những câu hỏi sống còn của đất nước:

– Phải làm gì để bảo vệ tổ quốc, bảo vệ những thành quả chắt chiu từ bao nhiêu xương máu và mồ hôi nước mắt, gìn giữ được hòa bình, và trên hết cả là phải bảo vệ bằng được danh dự của quốc gia và lòng tự trọng của dân tộc?!

– Phải làm gì để nước ta có thể tự quyết định lấy vận mệnh của mình, chấm dứt vĩnh viễn thân phận nước ta đã từng bị làm quân tốt để thí trên bàn cờ của các thế lực tranh giành bá quyền thế giới, hôm nay là mưu đồ chiến lược toàn cầu của Trung Quốc đang tìm cách khuất phục Việt Nam để giành thế mạnh trong cuộc đối đầu thế kỷ với Mỹ, đẩy Việt Nam vào thân phận “nạn nhân kép”?!

– Trên hết cả, phải làm gì để nước ta có thể trở thành một nước phát triển, để không một thế lực đế quốc nào trên thế giới có thể lung lạc, khuất phục hay giằng xé cho mục tiêu tranh giành bá quyền của nó?!

– Phải làm gì, để Việt Nam tồn tại và phát triển với tính cách là chính mình, vì lợi ích sống còn của chính mình phải sớm trở thành cái nôi của hòa bình, hợp tác và phát triển trong khu vực, và với tính cách như vậy Việt Nam quyết dân thân trở thành thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng các quốc gia trên thế giới?! Phải làm gì để đi tới mục tiêu này?! Làm sao có thể tranh thủ sự hậu thuẫn của cả thế giới tiến bộ cho mục tiêu này?!

– …

Hơn nữa, trong một thế giới ở thời kỳ sang trang đang có nhiều hỗn loạn và biến động khôn lường, chỉ một khi Việt Nam ý thức được chính mình và phát huy được sức mạnh của chính mình, mới có thể đứng vững, tồn tại và phát triển. Muốn như thế, dân tộc Việt nam chúng ta hôm nay phải làm gì?

Trong suốt 2 nhiệm kỳ của tổng thống Obama cả thế giới đã xôn xao về hiện tượng “Frankenstein Trung Quốc”, thừa nhận đây là vấn đề của cả thế giới và chưa có giải pháp. Là nước láng giềng của “Frankenstein Trung Quốc”, Việt Nam càng phải tự hỏi mình: Phải làm gì?

Từ nghiều năm nay, nhiều tiếng nói xây dựng trong nước và của những bạn bè quốc tế thân thiết cho rằng trong thế giới hôm nay, Việt Nam hơn bao giờ hết cần có một thể chế chính trị mạnh của một dân tộc mạnh, đủ trí tuệ, ý chí và bản lĩnh tìm đường vươn lên trở thành một nước phát triển! Nghĩa là trong thế giới quyết liệt này, Việt Nam phải sớm trở thành một đất nước ngoan cường của một dân tộc tự do!

Nhưng sự thật nghiệt ngã là: Sau gần nửa thế kỷ trong độc lập thống nhất, nước ta vẫn tiếp tục tụt hậu về nhiều mặt, với một nền kinh tế mới chỉ đạt mức thu nhập trung bình thấp và còn lạc hậu trên nhiều phương diện – đến hôm nay vẫn đứng sau nhóm nước ASEAN 6, với một nguồn nhân lực giầu tiềm năng nhưng chưa được giải phóng và phát huy… Phải làm gì bây giờ?! Chưa nói đến ngay trong hiện tại, ngoài vấn đề Trung Quốc ra, nước ta đồng thời phải cùng một lúc (1) khắc phục những mâu thuẫn nội tại của bản thân nước ta, (2) chuyển đổi đất nước đi vào thời kỳ hội nhập và phát triển mới với những ký kết vừa mới đạt được trong nền kinh tế toàn cầu đang thay đổi toàn diện, (3) đối phó với nhiều thiên tai do biến đổi khí hậu ngày càng khắc nghiệt…

Tôi đã may mắn được sống những thời khắc căng thẳng đến nghẹt thở của đất nước trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc khi phải ráo riết chuẩn bị kháng chiến chống Pháp. Nhưng hồi đó là sự căng thẳng nghẹt thở của ý chí sắt đá của một dân tộc anh hùng, một lòng đại đoàn kết dân tộc với tinh thần quyết tử cho tổ quốc quyết sinh! Nhiều năm nay, nhất là hiện tại, tôi cũng đang trong tâm trạng căng thẳng như vậy, song nhiều lúc nghẹt thở vì lo lắng cho vận mệnh của đất nước hơn là vì những bức xúc mắt thấy tai nghe trong đời sống hàng ngày.

Sâu thẳm trong tâm can, tôi cố can đảm để thú nhận với chính mình: Sống trong thế giới quyết liệt hôm nay, sự thật là người Việt chúng ta đang có một đất nước học chậm để sống (có ý kiến còn nói là một đất nước không chịu học, đất nước không chịu phát triển…). Nguy hiểm hơn nữa là chúng ta đang có một đất nước gần như bằng mọi giá đang bị làm cho lãng quên biết bao nhiêu bài học xương máu của chính mình. Sự thật là chúng ta đang có một đất nước nhân tâm đang bị phân tán, sức đề kháng của quốc gia giảm sút hơn bao giờ hết, một phần quan trọng nguồn lực quốc gia đang bị hủy hoại hay triệt tiêu.., trong khi đó xã hội nhốn nháo những việc giữ ghế, chia ghế và chạy ghế.., những mưu toan lo kiếm đất sinh tồn, lo tìm đường sống sót. Trong khi đó giữa lúc này trên thế giới, hầu hết các nước ý thức được mình đang phải vắt óc, đang không bỏ phí dù một xu, và không từ chối một nỗ lực nào dù nhỏ nhất[7], để cạnh tranh quyết liệt cho sự tồn tại của quốc gia mình, và để giành lấy con đường phát triển tiếp!!! Chúng ta phải làm gì bây giờ?

Sâu thẳm trong tâm can tôi mong mỏi: Để cứu nước như cứu lửa lúc này, xin hãy tạm gác sang một bên khi nào thời gian cho phép sẽ đặt ra việc xem xét công / tội cho phân minh để đất nước lớn lên. Nhưng ngay bây giờ, mỗi chúng ta với tính cách là người dân ý thức được đất nước mình, hãy cố vượt lên chính mình để cầu đồng tồn dị, để chấp nhận sự khác biệt của nhau, với tất cả tinh thần dung tha của hòa giải, để mỗi chúng ta hãy dũng cảm thừa nhận hiện trạng rất nguy hiểm của đất nước hôm nay trước hết có phần lỗi lầm riêng của mỗi chúng ta góp phần gây ra – ở người này là do những yếu kém ươn hèn, sự bàng quan, thói ích kỷ, ý thức về tổ quốc mờ nhạt vì những lý do nào đấy, hoặc thờ ơ với đoàn kết của cộng đồng dân tộc.., ở người kia là do những dối trá, hư hỏng, lỗi lầm.., ở người khác là do sai lầm hoặc ngu dốt, ở không ít người là do các tội ác các loại – hoặc do tham quyền và tiền nên ngổi xổm lên quốc gia như ngồi lên một tài sản riêng của mình, hoặc do tư tưởng bạc nhược, phản bội và đầu hàng trước những thách thức khắc nghiệt đất nước phải đối mặt, hoặc do phe nhóm tranh giành quyền lực và để cho bên ngoài thao túng dẫn tới những suy nghĩ và hành vi bán nước – dù không có ý thức hoặc cố ý, v… v… và v… v… Dù thế nào, trong thâm tâm xin hãy cố gắng nhìn nhận ra trách nhiệm riêng của mỗi người như vậy, với tất cả tinh thần hòa giải và phương châm không hồi tố, để từ đó tìm ra sự đồng thuận chung và quyết tâm chung của toàn cộng đồng dân tộc, quyết làm cho trong nước ta từ đây cái thiện phải thắng được cái ác, cái tốt phải thắng được cái xấu – tất cả để cùng nhau cứu nước như cứu lửa lúc này, tất cả quyết cùng nhau vực đất nước đứng dậy đối phó kiên cường và có trí tuệ với mọi thách thức, tất cả quyết cùng nhau tìm con đường đổi đời chính bản thân mình và đổi đời thân phận đất nước!

Thách thức nghiêm trọng đất nước ta hôm nay phải đối mặt không chỉ là những hành động xâm lược của Trung Quốc tại bãi Tư Chính, mà còn hơn thế vạn lần là phải đối phó với “những bước đi bãi Tư Chính” khác, là thân phân “nạn nhân kép” đang muốn ập vào nước ta trong đối kháng thế kỷ Mỹ – Trung hiện nay! Chừng nào đối kháng thế kỷ Mỹ – Trung còn nóng, dù không có súng đạn hoặc có súng đạn, thân phận “nạn nhân kép” chẳng khác gì thanh gươm Damocles còn lơ lửng tiếp trên đầu đất nước Việt Nam ta!

Xin mỗi người Việt chúng ta, không phân biệt nam nữ, tuổi tác, chính kiến, tín ngưỡng, vị thế trong xã hội.., hoặc bất kể sự bất đồng nào khác.., hãy cùng nhau chia sẻ mối lo Tổ Quốc của chúng ta đang bị thách thức nghiêm trọng! Xin tất cả hãy cùng nhau vượt lên mọi yếu kém hoặc nỗi niềm riêng tư của chính mình, người giác ngộ dắt tay người khó khăn, tất cả cùng nhau một lòng tạo ra sức mạnh đại đoàn kết dân tộc, quyết tâm cứu nước!

Đại hội XIII sắp tới sẽ làm rõ thêm chuyện này. Nhân dân cả nước sẽ là người đứng lên định đoạt cuối cùng.

Nguồn: Nguyễn Trung / Báo Quốc Dân 

Tags: , .

TIN MỚI